Thư Thì Mỏng – The Lunch Letters

       

Thư thì mỏng

Tác giả: Nguyễn thị Hải Hà

Bài này đã đăng ở Thư Quán Bản Thảo số 74 tháng 4 năm 2017

Ở một thành phố nhỏ ít người Việt mỗi lần muốn đi ăn nhà hàng Việt phải lái xe có khi cả tiếng đồng hồ. Đa số người Việt ở các thành phố nhỏ này tự nấu ăn, nếu là đàn ông không biết nấu thì vợ nấu. Người không vợ, hay vợ không biết nấu món ăn Việt thì ráng nhịn, riết rồi quen. Một nhà hàng nhỏ nghĩ ra cách này. Họ nhận nấu cơm tháng, giá phải chăng, giao tận nhà. Câu chuyện xảy ra như thế này.

Ông mở hộp cơm. Trong cái hộp nhỏ để đựng đũa muỗng và gia vị, có kèm một mảnh giấy. Giấy màu vàng có kẻ hàng, loại giấy đóng thành xấp thường bán trong siêu thị.

Ngày … Tháng … Năm …

Thưa ông,

Tôi tự hỏi ông có thích món ăn tôi nấu hay không. Đây là ngày thứ ba tôi để ý thấy hộp cơm của ông hết sạch. Ông có thể cho tôi biết những món ăn hợp khẩu vị để tôi phục vụ khách hàng tốt hơn.

Đầu bếp.

TB: Ông không cần phải rửa gà mên đâu. Khách hàng chẳng ai làm thế cả. Ông là người duy nhất.

-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm …

Thưa cô,

Tôi đoán người nấu cơm là phụ nữ nên gọi bằng cô. Gọi cầu may chứ ở Mỹ này người đầu bếp là đàn ông cũng khá nhiều. Nếu tôi sai, xin đừng chấp. Thú thật với cô tôi chưa bao giờ được ăn cơm phần ngon đến như thế. Món ăn của cô thật vừa miệng với tôi. Cách cô bới cơm cũng thật công phu tươm tất.

Tôi đoán cô là đầu bếp mới, bởi vì chỉ gần đây tôi mới thấy món ăn ngon đặc biệt. Cô là người đầu tiên đã viết thư hỏi ý kiến của tôi. Theo thể lệ của nhà hàng tôi không được đặt món ăn. Nếu tôi đặt món ăn, nhà hàng sẽ tính giá khác. Cô nấu ăn rất ngon nên món gì tôi cũng thích.

Cô cũng là người đầu tiên sau mấy mươi năm tôi ở nước ngoài gọi hộp đựng cơm là gà mên. Tôi rửa gà mên là vì tôi đã giao ước với ông chủ nhà hàng. Tôi không thích dùng muỗng nĩa nhựa cũng như hộp nhựa để đựng cơm. Người ta ăn xong là ném hộp nhựa đũa muỗng nhựa vào thùng rác. Tôi không muốn dùng đồ nhựa vì ô nhiễm môi trường nên tôi đề nghị được dùng gà mên. Chúng tôi thỏa thuận là tôi sẽ có hai cái gà mên. Người giao thức ăn mới sẽ lấy đi cái gà mên cũ. Tôi rửa gà mên sạch sẽ trước khi giao lại người giao cơm. Trân trọng cám ơn cô.

Khách hàng trung thành của cô,

An

TB: À, tôi xin phép được trêu cô một chút. Sao cô tài thế? Làm thế nào cô biết tôi ăn hết thức ăn trong hộp, khi tôi đã rửa gà mên sạch sẽ?

-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm …

Ông An thân mến,

Cám ơn ông đã thích món ăn tôi nấu. Nếu được nhiều khách hàng như ông tôi sẽ giữ được công việc này lâu dài. Thời buổi này tìm việc khó quá nhất là những người bị tật câm điếc, có con nhỏ còn đi học, lại không biết dùng computer như tôi.

Tôi kể ông nghe cho vui. Thật ra những món ông ăn mấy ngày hôm nay là những món đặc biệt tôi nấu cho chồng tôi. Anh ấy làm việc ca ba trong một xí nghiệp, nên giờ nghỉ giải lao ăn tối của anh ấy cũng là giờ ăn cơm tối của ông. Trong xí nghiệp có nhiều người Trung Hoa và Ấn Độ họ cũng đặt cơm tháng ở nhà hàng, món Hoa và món Ấn do người khác nấu. Tôi nhờ người giao cơm tối cho khách hàng sẵn dịp giao cơm cho chồng tôi. Đây là một việc xa xỉ, chính chồng tôi cũng nói như thế, anh có thể tự mang cơm đi, nhưng tôi muốn chăm sóc anh ấy nhiều hơn.

Tôi không thể bày tỏ bằng lời nên tôi muốn bày tỏ bằng hành động. Dường như chúng tôi không còn tình yêu của buổi ban đầu. Giữa hai chúng tôi là sự im lặng bao la. Tôi nhớ mẹ tôi thường bảo rằng nấu ăn ngon là có thể chinh phục tình yêu của đàn ông bởi vì đường vào trái tim của người đàn ông đi ngang qua cái bao tử. Tôi muốn tái chinh phục chồng tôi dù khi mới quen anh ấy, tôi chẳng phải nấu nướng nuông chìu gì cả. Tôi tìm được cuốn sổ gia chánh trong đó mẹ chồng tôi chép lại cách nấu những món ăn chồng tôi rất ưa thích. Bữa đầu tiên tôi rất hồi hộp mong chồng tôi về để xem anh ấy nói gì. Anh chẳng nói gì, còn có vẻ lầm lì hơn bình thường.

– Anh ơi, món ăn em nấu hôm nay có ăn được không?

– Được!

– Chỉ được thôi sao?

– Chứ còn sao nữa!

– Anh thích món nào nhất?

– Bông cải xào thịt bò.

Anh lẳng lặng thay đồ lên giường ngủ, quay lưng lại phía tôi. Tôi ôm cánh tay anh, anh kêu nóng và mệt. Bông cải xào thịt bò? Tôi đâu có nấu món ấy. Đến ngày thứ ba thì anh ấy mắng tôi.

– Em chỉ ở nhà nấu ăn mà chẳng làm nên chuyện. Em phải thay đổi món chứ ngày nào cũng bông cải xanh xào thịt bò anh ngán tới cổ rồi.

Tôi đoán là ông giao cơm đã giao nhầm gà mên cơm của chồng tôi cho ông. Nhưng tại sao lại bông cải xanh xào thịt bò liên tiếp ba ngày? Thật là vô ý! Nhà hàng làm việc bất cẩn như vậy sẽ mất khách hàng và tôi sẽ bị mất việc làm.

Còn ông, đã đặt cơm tháng từ bao giờ? Ông không có người nấu ăn cho ông sao? Hỏi thế nhưng ông không phải trả lời nếu cảm thấy bị xâm phạm đời tư. Chúc ông ăn ngon và ngủ cũng ngon.

Đầu bếp trung thành của ông,

Anna

-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm …

Cô Anna thân mến,

Thật đáng tiếc chuyện nhầm lẫn như thế đã xảy ra, nhưng cô cũng hiểu lỗi không phải ở tôi vì tôi chỉ là người nhận. Thật là đáng buồn khi ông nhà phải ăn bông cải xanh xào thịt bò liên tiếp ba ngày mà tôi lại được ăn ngon. Tối qua, món canh khổ qua nhồi cá thát lát thật tuyệt vời. Cái cách cô dùng lá hành để cột cho trái khổ qua đừng bị bung ra thật tỉ mỉ và đẹp mắt. Ở xứ này làm sao mà cô tìm được cá thát lát? Ở đây, người ta dùng loại cá đóng hộp không vừa dai vừa dòn như cá thát lát ở Việt Nam. Trong nước dùng lại có vài cái nấm hương đã được nấu mềm. Tôi chỉ được ăn món ngon như thế này khi mẹ tôi còn sống. Cách nấu này có lẽ đã thất truyền từ lâu, phải nói là hiếm thấy ở xứ này. Ở Hoa Kỳ một mình lâu ngày, tôi rất dễ tính trong việc ăn uống, nhưng dễ tính không có nghĩa là không “appreciate” món ăn ngon.

Còn chuyện nhà hàng xào bông cải xanh với thịt bò liên tiếp ba ngày thì tôi có thể giải thích như vầy:

Ngày thứ nhất, sau khi ăn món bún thịt nướng cô làm, tôi thích quá nên gọi điện thoại với nhà hàng khen món ăn rất ngon. Cứ tiếp tục làm như thế. Ông chủ, nhà hàng vô cùng ngạc nhiên vì có lẽ chẳng ai gọi điện thoại khen nhà hàng thức ăn ngon bao giờ. Lôi thôi họ lại tăng giá cơm tháng. Tôi ăn cơm ở nhà hàng này bao nhiêu năm đâu có bao giờ tôi khen.

Xin cô đừng trách mắng người giao cơm, và tiếp tục nấu cho tôi ăn. Tôi có thể trả giá cao hơn cho nhà hàng hoặc là góp riêng cho cô. Thú thật với cô, mấy ngày nay tôi cứ nhấp nhổm chờ ông giao cơm. Thật ra tôi chờ lá thư của cô. Tôi phải đọc thư của cô trước rồi mới có thể ăn cơm một cách chậm rãi, ăn để thưởng thức món ăn. Những dòng ngăn ngắn của cô đủ để mang cho tôi một niềm vui nhỏ trong một buổi tối cô quạnh của tôi. Tuy nhiên, thư thì mỏng…

Đồng nghiệp của tôi thường bảo tôi là một người cô độc. Tôi không nghĩ đến sự cô độc của mình mãi cho đến lúc gần đây. Buổi tối của tôi vắng lặng và dài thăm thẳm. Chính sự vắng lặng của những buổi tối khiến tôi ngại ngần không muốn về hưu. Vâng, tôi đã đến tuổi về hưu. Thật ra tôi có thể về hưu từ hai năm trước nhưng tôi cứ chần chờ. Ban ngày tôi vui với công việc nhưng buổi tối thì… tôi thật là thèm có người trò chuyện cùng tôi.

Trò chuyện là một nghệ thuật. Người ta bảo rằng về già nên kết hôn hay kết bạn với những người biết trò chuyện. Nhưng với tôi chuyện kết hôn đã quá trễ rồi. Còn kết bạn lại càng khó khăn hơn nữa. Ở đây ít người Việt, nhưng bạn Việt hay bạn Mỹ cũng thế, chúng tôi có gặp nhau thì cũng chỉ ăn và nhậu. Chỗ làm việc lại càng ít khi tâm sự với nhau. Tôi chưa hề gặp được người nào có thể nói chuyện cho tôi nghe hay chịu khó nghe chuyện tôi nói. Có được một người có thể trò chuyện với mình, chia sẻ ý nghĩ với mình thật là quá khó. Thảo nào ông hoàng trong truyện “Một Ngàn Lẻ Một Đêm” không thể giết cô gái chăn gối với ông chỉ vì cô biết kể chuyện và nghe chuyện ông kể.

Cô hỏi tại sao tôi ăn cơm tháng. Tôi xin thưa với cô vì không có ai chịu nấu cho tôi ăn. Xưa lắm rồi, tôi có lần kết hôn với một cô gái Hoa Kỳ nhưng cuộc hôn nhân chỉ kéo dài được hai ngày. Chuyện khá phức tạp khó giải thích trong một lá thư nhưng nếu cô tiếp tục nấu ăn cho tôi thì một dịp thuận tiện nào đó tôi sẽ kể. Tôi không biết cô có tin tôi được không nhưng tôi nghiện món ăn cô nấu mất rồi. Dĩ nhiên tôi có thể ăn ngoài tiệm. Ở đây có biết bao nhiêu nhà hàng Tàu và nhà hàng Mỹ. Thức ăn bình dân thì có Ihop, McDonald, Burger King, Roy Rogers, Kentucky Fried Chicken nhưng không có ai có thể mang hương vị thức ăn VN đến tận nhà cho tôi. Cái cách nấu chỉ những bà mẹ Việt Nam thời xa xưa mới biết.

Xin được phép kể cô nghe về một cuốn phim hoạt họa, nhân vật chính là một con chuột nấu ăn ngon. Con chuột Rémy này đã chinh phục được một nhà phê bình thức ăn nổi tiếng khắc nghiệt nhất Paris; một tay ông đã làm cho bao nhiêu nhà hàng phải đóng cửa và chủ nhân nhà hàng tự tử. Cái món ăn Rémy nấu đã chinh phục được Anton lại là món ratatouille một món ăn dân dã, giống như hương vị mà bà mẹ Anton đã nấu. Như vậy chắc cô biết là tôi quí thức ăn cô nấu đến mức nào.

A! Hôm nay tôi dông dài quá mức, xin cô tha lỗi. Cô có thể cho tôi biết vì sao cô bị mất tiếng nói và không thể nghe được không? Tai nạn hay bạo bệnh? Làm thế nào cô có thể học và viết thật rành rẽ khi không thể nói và không thể nghe. Không dễ dàng để viết được như vậy. Tôi thật khâm phục cô. Thân mến.

Khách hàng trung thành của cô,

An

Tái bút: Tôi quên cảm ơn cô đã kèm theo miếng sương sa được đổ khuôn thành đóa hoa nhiều màu. Đẹp quá nên tôi không nỡ ăn, còn để dành trong tủ lạnh. Thời bây giờ tái chinh phục trái tim chồng của cô bằng món ăn thì không thực tế chút nào. Tôi nghĩ cô nên thay đổi cách trang điểm và trang phục, hẹn hò ông chồng và thử có thêm một đứa con để hâm nóng lại tình yêu thì thiết thực hơn.

-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm …

Ông An thân mến,

Con gái của Anna được sáu tuổi. Cháu thích xem phim hoạt hình. Còn Anna thì thích tất cả những gì liên quan đến thức ăn nên Anna cũng có xem phim Ratatouille cùng lúc với đứa con gái. Hai mẹ con đều rất thích phim này. Anna cảm ơn ông đã “nghiện” thức ăn Anna nấu. Hôm nay Anna trổ tài, đây là một trong những tuyệt chiêu của Anna, vịt nấu măng. Măng khô loại ngon, được ngâm cho hết chát, Anna chỉ chọn những đoạn mềm, ngọn của búp măng khi còn tươi, xào cho ngấm trước khi cho vào nước lèo. Đây là một món ăn rất nhiều công. Gỏi để ăn với bún măng có cả bắp chuối bào mỏng, toàn là những thứ nhiều công và nguyên liệu khó tìm. Nói không phải để kể công hay đòi lên giá tiền vì Anna hay kiêu ngạo nghĩ rằng tiền khách hàng trả công chẳng thể bì với tấm lòng người chăm chút món ăn.

Chồng của Anna là người sinh ra lớn lên ở Mỹ chuộng thức ăn Mỹ hơn thức ăn Việt Nam. Không hiểu tại sao mẹ chồng của Anna lại nghĩ là anh ấy thích thức ăn Việt. Hôm qua anh ấy bảo Anna nên học nấu spaghetti và các loại thức ăn Mỹ hoặc Ý. Rồi anh ấy lại bảo thôi đừng bới cơm cho người giao cơm cho anh ấy nữa vì bạn đồng nghiệp của anh chỉ ăn sandwich nên chế nhạo anh mỗi lần thấy thức ăn có muỗng đũa lỉnh kỉnh linh tinh. Lúc sau này anh về nhà rất trễ, thường khi sặc sụa mùi rượu. Và sáng nay khi anh ngủ Anna soạn quần áo đem giặt thấy quần áo anh sực nức mùi nước hoa và áo anh có vết son. Son dính bên trong lớp áo như thể người ta dở áo anh lên rồi hôn vào đó làm dấu hiệu cho Anna biết. Anna chẳng biết nói sao, làm gì cho vơi bớt nỗi buồn của mình. Có những chuyện không thể nói với người thân nhưng lại có thể giải bày với người lạ, có lẽ vì người ta chẳng biết mình là ai, lời nói hay chữ viết thả theo gió bay.

Ngày xưa anh sang Việt Nam chơi gặp Anna, đem lòng yêu đòi cưới. Anna thích lấy chồng ở ngoại quốc vì nóng lòng muốn thoát khỏi đời sống tù túng của xã hội Việt Nam. Theo anh sang Mỹ Anna có giấy tờ hợp pháp nhưng tiếng Anh vẫn chưa giỏi và không có nghề nhất định nên rất khó gia nhập xã hội Mỹ. Trước kia Anna thích nấu ăn và ở nhà nuôi con. Bây giờ thì rất nhiều khi Anna mơ được đi làm như những người phụ nữ trên tivi. Họ ăn mặc sang trọng đúng thời trang. Nếu Anna có một cái nghề được ăn mặc như thế thì Anna cũng sẽ đi làm suốt đời chứ không chịu về hưu đâu.

Sáng nay thấy trên tivi, có một người phụ nữ tự tử bằng cách lao đầu vào xe lửa. Con gái của cô ấy và con gái của Anna học chung một lớp. Mổi buổi sáng chờ xe buýt đến đón con đi học Anna thường gặp người phụ nữ này. Họ ở cùng khu chung cư nhưng ở một building khác. Đứa con bị người mẹ nắm chặt tay cố vùng vẫy khi xe lửa đến nhưng không thóat được. Nghe nói rằng gia đình cô không được hạnh phúc, quá tuyệt vọng nên cô hành động điên rồ. Anna nghĩ rằng dù tuyệt vọng, dù làm mẹ, người phụ nữ này không có quyền tước đoạt sự sống của đứa con.

Anna nghĩ ông không nên lo sợ phải về hưu. Về hưu đâu có nghĩa là ông phải ở nhà hết ngày này sang ngày khác. Ông có thể đi du lịch. Ông có thể học thêm một sở thích gì đó như chụp ảnh, đánh cờ, đọc sách, hay viết văn. À sao ông không viết văn nhỉ? Anna thấy ông có khiếu văn chương lắm đó.

Mong ông có buổi tối yên lành. Hôm nay Anna kèm thêm món chè đậu mắt đen nước dừa. Ông ăn ngon nhé.

Đầu bếp

Anna

Ông viết “thư thì mỏng…” là có ý gì? Tại sao lại bỏ lửng?
-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm …

Anna thân mến,

Như thế thì cô là di dân. Di dân thường thì giàu có hơn tị nạn. Hơn ba mươi năm trước tôi bước lên đất nước này với thân phận của người dân tị nạn. Từ lúc nào tôi trở thành di dân? Có lẽ từ lúc tôi nhập quốc tịch Hoa Kỳ. Tôi có người bạn thích đi du lịch. Anh ấy thăm viếng Kyoto, cố đô của Nhật Bản nhiều lần, bảo rằng thích đời sống của thành phố ấy, có cảm giác thành phố Kyoto là của anh, và anh là dân Kyoto từ tiền kiếp.

Tôi vẫn tự hỏi mình sống bao lâu ở một thành phố thì có thể xem thành phố ấy là của mình, quốc gia ấy là quốc gia là quê hương của mình? Thời gian tôi sống ở nơi nầy đã dài hơn thời gian tôi sống ở Việt Nam, không hiểu tại sao tôi vẫn không cảm thấy nơi đây, thành phố này, là quê hương xứ sở của tôi. Và đáng buồn hơn tôi cũng không còn cảm thấy Việt Nam là quê hương của tôi nữa. Tôi có cảm giác xa lạ, thất lạc, với cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ. Ngôi nhà tôi đang ở là nhà của tôi. Khi đi xa tôi vẫn muốn quay về nhà. Người ta vẫn thường dùng hai chữ đi kèm, nước nhà (hay quốc gia). Tôi có nhà mà không có nước. Quê hương tôi ở không hẳn là quê hương của tôi. Còn cô, cô có nhận nơi này là quê hương?

Có lẽ cô nên cho cháu bé đến gặp counselor của trường. Có bạn qua đời trong trường hợp như thế là một chấn động tâm lý có thể tổn thương lâu dài. Tôi tự hỏi tại sao người ta dám chết mà không dám sống. Trong chuyến vượt biển của tôi, cái chết ngay trước mặt, đói khát nhiều ngày chúng tôi vẫn cứ ôm hy vọng được cứu và được sống. Chúng tôi chống chọi với cái chết trong từng cái chớp mắt, từng hơi thở gấp. Sống trong nguy ngập đến tính mệnh vẫn cứ muốn sống. Còn người phụ nữ kia sao lại bẻ một ngọn đời xanh vứt vào đầu máy xe lửa như thế. Thật đáng thương mà cũng đáng trách.

Cấp trên của tôi lại gọi tôi vào văn phòng hỏi tôi có ý định về hưu không. Tôi bảo rằng để tôi suy nghĩ. Có những buổi sáng đi làm sớm, mùa đông tôi nhìn những hàng cây trụi lá trong sương mù chạy hun hút trên con đường. Khi về hưu chắc là tôi sẽ nhớ những hình ảnh như thế. Cửa sổ phòng làm việc của tôi ngó ra một con sông. Vắt ngang sông là một chiếc cầu quay sơn màu xanh nhạt. Buổi sáng mặt trời mọc ánh sáng chiếu lên cây cầu và dòng sông, màu hồng nhạt tím nhạt màu cam màu vàng rất đẹp. Tôi nhìn cây cầu mỗi ngày và nghĩ khi về hưu tôi sẽ không còn nhìn thấy cây cầu này nữa. Thật buồn cười, tôi sẽ nhớ quang cảnh chung quanh chỗ tôi làm rất nhiều nhưng tôi sẽ không nhớ những người đồng nghiệp. Có lẽ đúng như lời người ta nói, tôi là người xa cách và lạnh lùng, không muốn làm bạn với ai. Có lẽ người vợ hai ngày của tôi không chịu nổi tính lạnh lùng của tôi. Còn tôi suốt đời sống một mình cứ tưởng không cần bạn bè bây giờ bỗng dưng thèm có người trò chuyện.

Hôm nay tôi “nói” nhiều, mà lại nói với một người tôi chưa hề biết mặt. Mong Anna tha lỗi. Và nếu cô không có thì giờ xin cứ ném thư đi. Nhưng nếu cô có lòng nuôi bao tử của tôi, xin làm ơn nuôi thêm cái trí óc cằn cỗi của tôi, và viết cho tôi vài hàng nhé. Tôi mong được đọc thư cô còn hơn mong thức ăn nữa cơ.

Khách hàng quí của cô

An

-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm

Ông An thân mến,

Anna vẫn còn suy nghĩ đến người phụ nữ tự tử và đứa con. Ngày mới lập gia đình, Anna thắm đẫm trong tình yêu và hạnh phúc không hề nghĩ đến ngày mình phải bấu víu vào sự đùm bọc hay thương hại của kẻ khác. Bảy năm về trước chắc là Anna không hiểu được sự sợ hãi và tuyệt vọng của người phụ nữ đến độ tự tử và bắt đứa con phải chết theo cô ấy. Đó là một người phụ nữ có thể nói và nghe được, có học, có bạn bè, sống ngay trên xứ sở của cô ấy. Còn Anna chẳng có ai ngoại trừ chồng và đứa con. Anna mặc áo đẹp, thay áo ngủ sexy nói bằng sign language là Anna muốn được yêu, và có thêm đứa con nữa. Tuy nhiên anh ấy từ chối và sẵn dịp thú nhận đã hết yêu Anna. Anh ấy có người yêu mới, một người làm việc chung với anh.

Trước khi lấy chồng và có con, Anna rất thích du lịch. Anna thích những nơi chốn xa lạ Anna chỉ có thể tưởng tượng. Ông đã xem phim The Wind Journeys chưa? Anna thường mượn phim của thư viện địa phương, và chỉ xem được phim có caption cho người khiếm thính. Ông hãy xem phim này để thấy vẻ đẹp của những quốc gia vùng Nam Mỹ. Phim nói về cây đàn phong cầm, bên trên có chạm cái đầu của quỷ Satan. Người giữ cây phong cầm phải đem trả cây phong cầm này cho một tu sĩ trên ngọn núi cao ở một vùng núi hẻo lánh. Ông ta và người đồ đệ đã mang cây phong cầm đi qua 80 địa danh nổi tiếng đẹp về phong cảnh thiên nhiên. Anna đã nhiều lần mơ ước được ngồi trên một đỉnh cao giữa núi rừng xanh thẳm bạt ngàn, hay ngồi bên bờ suối đá nghe dân bộ lạc thổi tiêu. Anna nghĩ rằng sẽ cùng chồng nuôi con đến lớn khôn và sẽ cùng chồng đi chu du như vậy. Một trong những cái đặc biệt của du lịch là ông có thể không là ai hết, chỉ là một khuôn mặt vô danh trong muôn vàn khuôn mặt vô danh. Hay ông có thể tiêu hết cả tiền dành dụm hàng chục năm để tưởng tượng mình là một người triệu phú.

Ông có lần kể về một người bạn của ông yêu thích Kyoto đến độ muốn qua bên ấy ở luôn. Anna cũng thích Kyoto như vậy. Anna xem rất nhiều phim về Nhật Bản, về geisha, về samurai. Anna đọc hầu hết những quyển sách du hành về Nhật Bản. Ông có biết thiền sư Basho đi một vòng phía Bắc Nhật Bản, và sau này người ta có giả thuyết ông là người do thám cho một sứ quân thời bấy giờ đang muốn triệt hạ một sứ quân khác không. Nếu Anna có điều kiện Anna sẽ đi Nhật.

Anna cũng muốn viếng thăm Bhutan. Người phụ nữ đã tự tử có lần cho Anna mượn mấy quyển sách về Bhutan, một xứ sở đo lường sự giàu có của quốc gia bằng chỉ số hạnh phúc. Anna nghĩ nếu Anna đặt chân lên quốc gia này Anna sẽ xin được ở lại và nhận Bhutan làm quê hương. Nếu ông sợ đi máy bay thì không nên đến Bhutan, vì phi đạo của xứ này rất nhỏ, rất ngắn, ở một vị trí rất hiểm trở, chỉ có khoảng mười phi công đủ tài lên xuống phi đạo này. Và xin giấy nhập cảnh Bhutan nghe nói cũng nhiêu khê lắm.

Nói như vậy để ông thấy rằng, cuộc đời không chấm dứt sau khi hết đi làm việc. Mong ông vui khỏe, và hãy suy nghĩ thêm về việc về hưu. Phải nói là khi ông về hưu và đi du lịch thì Anna sẽ rất buồn vì không còn người thuê Anna nấu ăn và đọc những dòng tâm sự của Anna. Đó là chuyện tương lai, còn bây giờ Anna phải suy nghĩ và quyết định, nếu chồng Anna cương quyết ly dị thì Anna sẽ ở đâu, làm gì để nuôi con. Dĩ nhiên người chồng sẽ trợ cấp nhưng có lẽ chẳng thấm vào đâu. Và căn nhà thì anh ấy mua trước khi cưới Anna nên nếu anh ấy không cho Anna ở thì Anna sẽ phải dọn ra.

Chúc ông ngủ ngon, và hy vọng món chè chuối với bánh cuốn nhân thịt hôm nay vừa miệng ông.

Đầu bếp trung thành của ông

Anna

-@- -@- -@-

Ngày … Tháng … Năm …

Anna thân mến,

Nghe lời cô, tôi đã mạnh dạn xin về hưu. Tôi chỉ cần thông báo trước hai tuần hay một tháng, tuy nhiên cấp trên của tôi có vẻ đã sẵn sàng. Tôi chưa nộp giấy tờ thì đã thấy có người dự đoán sẽ thế chỗ tôi vào học việc với tôi. Tôi nghĩ nếu người ta không muốn giữ tôi nữa thì tôi cũng chẳng muốn ở lại làm việc. Việc làm chắc cũng giống như tình yêu, không thể cứ yêu một chiều mãi mãi. Phải không cô? Tôi cũng tự thấy mình mệt mỏi. Trên chuyến xe lửa về nhà buổi chiều đông người tôi phải đứng. Tôi nhìn thấy bóng tôi phản chiếu trên kính cửa sổ, lưng đã còng, tóc bạc trắng, và cặp kính trắng dày cộm làm tôi trông giống như một con cá thòi lòi. Một cậu bé đứng dậy nhường chỗ cho tôi, bảo rằng xin bác ngồi cháu còn trẻ để cháu đứng.

Tôi sẽ đi du lịch Nhật Bản, Bhutan, và Chile, để tận mắt ngắm những quốc gia này thay cô, nhưng trước khi đi tôi muốn cô giúp tôi một vài việc. Ngôi nhà tôi đang ở chẳng to lớn gì, chỉ là hai cái toa xe lửa cũ tôi mua về sửa sang thành chỗ ở. Tiền thuế đất rất thấp, điện nước cống nhà vệ sinh hẳn hoi. Đồng nghiệp của tôi thường nói bóng gió lương cao, không vợ không con, ở căn nhà bằng hai toa xe lửa, tiền chất đầy nhà băng mà không chịu về hưu.

Khoảng mười năm trước tôi là kỹ sư trưởng của một nhóm kỹ sư. Vì tôi ít nói, dễ dãi trong việc kiểm tra nhân viên, nên người phụ tá lộng hành, thuê người bổ nhiệm người một cách vô trách nhiệm. Nghe nói ông ta lạm dụng tiền quỹ sao đó. Tôi chỉ chú ý đến kỹ thuật và an toàn của thiết kế và xây dựng các đồ án. Tuy nhiên khi việc đổ bể tôi vẫn phải chịu sự trừng phạt của công ty vì tôi không làm tròn trách nhiệm quản lý. Người ta đuổi việc nhân viên của tôi, còn tôi thì chỉ bị giảm chức vụ. Nếu là người khác thì người ta đã bỏ việc về hưu sớm, tuy nhiên tôi vẫn tiếp tục làm việc. Nếu người ta để tôi đi làm không trả lương tôi cũng chịu, bởi vì ở nhà chắc tôi sẽ gục xuống chết ngày hôm sau vì nhàm chán và cô đơn.

Tuy nhiên, bây giờ cô đã thay đổi ý nghĩ của tôi. Tuy không giàu, nhưng tôi giỏi quán xuyến tiện tặn, đi chơi kiểu hà tiện tôi có thể đi vài năm không về nhà.

Tôi đi chơi xa, do đó không thể thuê cô nấu ăn, nhưng tôi muốn nhờ cô làm quản gia cho tôi. Nếu cần thiết, cô có thể mang con đến ở nhà tôi trong lúc tôi đi vắng. Tôi sẽ liên lạc với cô bằng thư từ qua địa chỉ nhà tôi. Có người ở trong nhà đề phòng hư hại hay trộm cắp. Mọi chuyện khó khăn cô cứ liên lạc với người bạn của tôi. Ông V. là bạn cũng là luật sư lâu năm của tôi. Ông có thể cố vấn cho cô nhiều vấn đề, chuyện nhỏ nhặt như thuê người sửa chữa đồ dùng trong nhà, chuyện lớn như ly dị hay giúp đỡ người có thu nhập kinh tế thấp muốn được trợ giúp về mặt pháp luật. Ở đây mấy chục năm tôi biết là người ta chỉ có thể đến với công lý hay được đối xử công bằng khi có tiền. Tôi đã yêu cầu ông giúp đỡ và hướng dẫn cô. Tôi đã mở sẵn một tài khoản ngân hàng, để trả lương cho cô. Tiền lương này, ngoài việc trông chừng nhà cho tôi, còn kèm theo tiền săn sóc con mèo (bốn chân) của tôi. Tôi nuôi nó cả chục năm nay. Nếu tôi có bao giờ yêu thương một người nào đó chắc cũng chỉ bằng với yêu thương con mèo này. Tôi ngại ngần chuyện đi du lịch cũng chỉ vì không ai săn sóc Nora. Tôi có linh tính cô là người kiên nhẫn và yêu thương thú vật. Thật tình, tôi có thể gửi con mèo cho một cơ quan nuôi thú vật, nhưng tôi muốn Nora được chăm sóc và thương yêu như một người bạn nhỏ của tôi.

Tôi có computer cô nên tìm cách học, bắt đầu ở thư viện người ta thường có lớp miễn phí. Cô cũng có thể nấu ăn cho một vài người nhưng nhiều hơn thì bếp nhà tôi không đủ sức.

Chúc cô vui khỏe và mong rằng ngày tôi trở về hoàn cảnh của cô sẽ khá hơn.

Bạn của cô

An

Có lần cô hỏi về “thư thì mỏng…” mà tôi quên trả lời. Đó là câu thơ tôi quên tên tác giả. “Thơ thì mỏng như suốt đời mộng ảo. Tình thì buồn như tất cả chia ly.” Những lá thư qua lại giữa chúng ta có thể chẳng đi đến đâu. Nhưng tôi muốn giữ một tình bạn giữa tôi và cô. Người ta không tin là có tình bạn giữa một người đàn ông và một người đàn bà, nhưng tôi thì tin. Tại sao không?

Dựa theo phim “The Lunchbox” của Đạo diễn Ritesh Batra

 

 

     

The Lunch Letters

 

Author: Nguyễn Thị Hải Hà

Translation: Đặng Hoàng Lan
We live in a small U.S. town with a small population. Therefore, when we want to eat at a Vietnamese restaurant, we have to drive for an hour. Most Vietnamese can cook for themselves and Vietnamese wives usually serve their husbands’ meals. All of wives know how to cook Vietnamese dishes. Men without wives or with wives who can’t cook try to find culinary solutions. A small restaurant found a way to prepare meals and deliver them at an affordable price. The story goes like this.
Mr. An opened his lunch box. There was a piece of paper in a small packet of utensils and spices. The yellow lined paper came from a legal pad like the ones sold in the supermarket.
1/6/2017
Dear Sir,
I wondered whether you enjoyed my dishes or not. On the third day, I noticed that your lunch box was empty. Could you tell me what foods are suited to your taste, so that I can serve you better?
Your chef
P.S. You needn’t wash the lunchbox. My customers have never done that before. You are the only one.
2/6/2017

Dear Ms. Chef,
I had guessed the cook was a woman, so I called you by Ms. I hoped you were a woman because the male chefs are much more common in the U.S. If I misunderstood, please forgive me. Honestly, I have never had such a good meal. Your food is delicious. The presentation of the rice and vegetables was very well done.
I had guessed you were a new chef because I have noticed that the dishes in my lunchbox have been more delicious recently. You are the first chef writing to ask my opinion about my meals. According to the rules of the restaurant, I can’t order specific plates. If I order something specific, the restaurant will charge me a different price. You cook very well, so I like almost all of your dishes.
I have lived abroad for many years, so I have never heard anyone calling the lunch box by the word “gà mên”. I washed my lunchbox because I have an agreement with the restaurant owner. I don’t like to use plastic spoons or plastic food containers. People often throw plastic boxes, spoons, and chopsticks into the trash after eating. I don’t want to pollute our environment, so I have two metal boxes. I wash the used metal lunchbox and exchange it for a new one every day. Thank you very much.
Your loyal customer.
P.S. How talented you are! How did you know that I had eaten all the food in the box when I returned it washed? (Just kidding!)

 

 

3/6/2017
Dear Mr. An,
I am so glad you like my food. Thank you for your nice compliment. If I have many more customers like you, I will keep my job for a long time. It is difficult for me to find a good job because I am deaf and mute. Moreover, I have a school-aged child, and I don’t have any computer skills. Let me tell you a fun story. Actually, the dishes you ate on those days were the special ones I cook for my husband. He works in a factory, so his lunchtime  is the same time as yours.
In the factory, there are many Chinese and Indian workers. They order Chinese and Indian meals from my restaurant that are cooked by other chefs. I ask my delivery boy to deliver my husband’s lunch with the other deliveries. My husband said that having homemade lunches delivered to him was a luxury. He said that he could bring his own food, but I enjoy taking care of him. I can’t express my love for him in words. I can only show my affection by sending him food.
It seems that my husband and I do not have the deep love that we had in the beginning. A great distance has grown between us. My mother often says, “The way to a man’s heart is through his stomach”. I want to re-conquer my husband’s heart, so I learned to prepare his favorite dishes. I found a notebook in which my mother-in-law had copied the recipes for his favorite dishes. I was so nervous when I cooked the first lunch for him. I waited for my husband to say something when he came back home from work. But he didn’t say anything, and he was even more close-mouthed than usual.
I asked him, “Did you have a delicious meal today?”
“Quite good,” he replied.
“Just okay?” I asked.
“What would you like me to say?” he questioned.
“What was your best favorite dish?” I wanted to know.
“Broccoli fried beef.”
He quietly undressed and went to bed. He turned his back to me. I held him in my arms, but he seemed to be far away. I asked myself, “Broccoli fried beef?” I didn’t cook it.
On the third day he scolded me, “You are just at home and cooking, but you still haven’t done anything. You should give me a variety of dishes, but every day you give me the same dish – broccoli fried beef. I am bored to death with broccoli fried beef!”
I guessed the delivery boy gave you the wrong lunch like he did to my husband. Why would the restaurant serve only broccoli fried beef for three consecutive days? How careless the restaurant was! The restaurant will lose customers and I will lose my job if this continues. Do you have another woman cooking for you? I am just asking you, but you don’t have to answer me if you don’t want to discuss your private life. I hope you have a good meal and a good rest.
Your faithful chef,
Anna
4/6/2017
Dear Anna,
What a terrible mistake! What a travesty! You also knew that the mixup was not my fault because I was the only receiver. Sadly, your husband had to eat broccoli fried with beef for three consecutive days while I was eating well. Last night your meat-stuffed colocynth soup was wonderful. The way you tied the onion skin around the bitter melon was meticulous and visually appealing. How did you find a loach in this country (a small long fresh-water fish)? Here people usually use a canned fish that is not tough and brittle like the loach in Vietnam. My favorite part was the soft aromatic mushrooms in the broth. I ate this kind of delicious food when my mother was alive. The preparation of this dish may have been lost for a long time which is to say that it is rare in this country. I have lived alone in the U.S. for a long time. I’m not a picky eater, but that does not mean I don’t know how to appreciate delicious food.
The restaurant served the dish “broccoli fried beef” for consecutive three days. Well, I can explain it like this:
I really liked the noodles with roast beef you prepared on the first day. In fact, I called the restaurant to tell them the dish was very delicious. I even suggested that the restaurant should continue to serve the noodles prepared like that. The owner of the restaurant was very surprised because no one has ever extended their compliments to the chef for a great meal. If the customers are continuously praising the food, the restaurant will have a reason to increase their monthly meal price. I have eaten at this restaurant for many years, but I have never left any compliments for the chef.
Please do not scold the delivery boy and continue cooking for me. I can pay a higher price or I can leave you a big tip. To be honest with you, on these days I waited impatiently for my lunch to be delivered. Actually, I waited for your letter. I always read your letter first so that I can enjoy my lunch with delight. A few short lines of yours are enough to give me a little joy on lonely nights. However, the letter is thin …
My colleague often says that I was a lonely man. I hadn’t thought about my loneliness until quite recently. My nights are long and quiet. The silence of the nights makes me reluctant to retire even though I have reached retirement age. Actually, I was required to stop working two years ago, but I kept postponing it. During the day I get into my daily routine of work, but in the night I really want someone to talk with me.
Chatting is an art. People say that retirees should marry or make friends with someone who knows the art of conversation. It’s too late for me to get married, and making friends has become more difficult. There are very few Vietnamese people in my small town. When I get together with my friends, whether they are Vietnamese or American, we do nothing but eat and drink.
My coworkers and I rarely talk to each other at work. I have never had anyone who can talk with me or listen to my stories. It is so hard to find a person with whom I can exchange confidences and share my thoughts. It is no wonder the prince in the story “One Thousand and One Nights” couldn’t kill the girl who had spent the night with him just because she knew how to tell fairy tales and listen to what he was saying.
You asked me why I order monthly meals. The reason is that I don’t have anyone to cook for me. I was married to an American girl before, but our marriage lasted only two days. The story was quite complicated and it’s hard to explain in a letter. I will tell you the story of my failed two-day marriage if you continue to cook for me. I wonder whether you will believe me or not when I tell you that I am addicted to your food.
Of course, I can eat out.There are many Chinese and American restaurants here. They include Ihop, McDonald’s, Burger King, Roy Rogers, Kentucky Fried Chicken, but no one can make traditional Vietnamese food for me. The old Vietnamese recipes and preparation techniques are known only to Vietnamese mothers who were taught by their mothers. The art of Vietnamese food is a secret passed down for many generations.
I would like to tell you about an animated film, and the main character is a mouse who wants to be a chef. The mouse’s name is Remy and he worked in a famous French restaurant. Remy conquered the famous Parisian food critic, Anton, whose harsh reviews have made many restaurants shut down and their owners commit suicide. Anton was very impressed with Remy’s ratatouille which is a traditional French folk dish. Remy’s delicious ratatouille reminded Anton of his mother’s cooking. I feel like Anton when I eat your expertly prepared food which makes me think of my childhood and the food my mother used to make for me. So you probably know that how much I love your food!
Please forgive me. I have been too talkative today. Would you mind telling me how you lost your voice and hearing? Was it an accident or a disease? How could you learn to write so well when you cannot speak or hear? It could not have been easy for you to learn to read and write. I really admire you.
Sincerely,
Your loyal customer
P.S. I forgot to thank you for the delicious gracilaria that was moulded in the shape of a multicolored flower. It is so beautiful that I could not bring myself to eat and I put it in the fridge. Maybe you should stop trying to win your husband’s heart with delicious food. I think you should change your makeup and dress. You should seduce your husband and try to have another baby.
5/6/2017
Dear Mr. An,
My daughter is six years old. We gleefully watched the film “Ratatouille” together because she loves to watch cartoons and I enjoy all things relating to food. I love to hear that you are addicted to my food. Today I showed off my specialty “Duck cooked with soy cheese”. The dried bamboo shoots were soaked in water until they were no longer acrid. Then, I selected only the soft bamboo parts soaked them with the soy cheese in order to infuse the flavors before adding them to the soup. It cost me a lot of time and effort. The salad was made with slices of banana flower which is difficult to find. I’m not telling you this to ask for more money. In my opinion, a chef’s lovingly and expertly prepared food is worth more than any amount of money.
My husband was born in the United States. He prefered American food to Vietnamese food. Yesterday he told me that I should learn to make spaghetti and other American or Italian dishes. Then he wanted me to stop delivering his lunch. He said that his colleague just ate sandwiches, so they always ridicule him for having spoons and chopsticks.
My husband recently came home from work very late and very drunk. The next morning while I was doing the laundry, I smelt perfume and I found lipstick on his shirt collar. The trace of lipstick was evidence that someone had kissed my husband yesterday. What could I say and what could I do to release my anguish? I wanted to tell my secret to a stranger like you because I know you will keep it to yourself.
My husband and I met in Vietnam. We fell in love and got married. I have lived in the U.S. for many years, but I have never learned to speak English well, so it has been difficult for me to integrate into the local community. Previously, I liked to cook and stay at home. But now, I dream of having a career like the women on TV. These career women are always fashionably dressed and I also want to be beautiful in a fancy dress. If I had a good job, I would work for the rest of my life.
This morning I watched a woman commit suicide on television by jumping in front of a train. Her daughter and my daughter are in the same class. I often see this woman while I am waiting for the bus to pick my child up for school. They live in the same apartment complex but in a different building. The poor innocent child tried to free herself from her mother’s grip, but she failed. The woman jumped in front of the train holding her daughter’s hand and killing them both. I have heard that the family is devastated. She committed an insane act in a moment of desperation. I don’t think that a desperate mother has the right to deprive her child of life.
I think you should not be afraid to retire. Retirement doesn’t mean that you have to stay at home all day, day after day. You could travel or learn more hobbies such as photography, chess, reading, or writing. Why don’t you write because I think that you have an aptitude for literature?
I wish you a good night. Today I sent some black-eyed peas with coconut milk chè for your desert. Please ẹnjoy your meal.
Chef Anna
You wrote “The letter is thin …” What does that mean?
6/6/2017
Dear Anna,
According to your story, you are an immigrant while I settled in the U.S. as a refugee. I have a friend who likes to travel. He came to Kyoto and visited the ancient capital of Japan many times. He said that he loved life in Japan. He believes that Kyoto is his home, and he was a citizen of Kyoto in a previous life.
I still wonder how long I must live in a city in order to call that city my own and that country my home? I have lived in this town longer than I lived in Vietnam, but I still don’t feel this town is my home. Moreover, sadly I no longer feel Vietnam is my home anymore. I have fallen into a strange and lost feeling in both Vietnam and the United States. The house where I am living now is my home. When I go away I still want to return to my house. People often describe the word “country” by using two words. The word ‘home” is usually accompanied by the word “country”. I have a home, but I do not have a home country. What do you think about your love for your homeland? Do you feel that this country is your home?
Maybe you should take your daughter to the school counselor. Her friend’s death could have been a psychological trauma that could hurt her soul for a long time. I wonder why people dare to die, but they still dare not to live. During our ocean crossing from Vietnam, we still had hope of being saved even when starvation and death were upon us. We had to fight for our lives with every blink and every shallow breath. We still wanted to live even though our lives were not worth living. Why did the woman push her daughter in front of a locomotive like that? It was not only pitiful. It was shameful.
My boss called me into his office and urged me to take an early retirement. I answered that I would think about it. On my way to work every day, I enjoy looking at the rows of bare trees in the foggy winter mornings. When I retire, I will always remember those roads lined with leafless trees. My office window looks out over a river where it is traversed by light blue swing bridge. When the sunlight shines on the bridge in the mornings, the river gradually changes color from pale pink to light orange to luminous yellow. It is a magical and extraordinary sight. I look at the bridge each day, and when I retire I will no longer see it. Do you think that I will remember the scenes around me more than my coworkers? My colleagues say that I am a lonely and stonehearted man because I don’t want to be friends with anyone. Maybe my two-day wife couldn’t tolerate my cold temperament. I thought that I could live alone without friends for a lifetime, but now I suddenly realize that I need someone to talk with me.
I have shared quite a lot with you even though we don’t know each other well. I hope you will forgive me. If you don’t have time, you can throw my letter away. But since you have a kindness to nourish my stomach, perhaps you will feed my solitary mind and write me a few lines. I look forward to your letters more than I do your meals.
Sincerely,
Your precious customer
8/6/2017
Dear Mr. An,
I was still thinking about the woman who committed suicide and killed her child. At the beginning of our marriage seven years ago, I was so full of love and happiness that I couldn’t think of a day that my husband would be unfaithful. I really cannot understand how a woman can commit suicide and force her child to die because of her own despair. Unlike me, she could speak, hear, read, and write. She had her friends and her homeland while I have nothing except my husband and my child. I took your advice to heart, and I wore beautiful clothes and more attractive makeup. One night I attempted to seduce my husband with sexy lingerie. I was trying to hold on his love and have one more baby. But my husband refused me, and he admitted that he had fallen in love with another woman.
Before getting married and having children, I used to imagine traveling to strange countries where I had never been. Have you seen “The Wind Journeys”? I often borrow films from the local library, and I watch them with closed-captioning for the deaf. When you watch this movie, you will see the beauty of the South American countries. The film’s story is about an accordion with the top carved into the head of Satan. The custodian has to deliver the accordion to a monk who lives on a high desert mountain. He and his disciple take the accordion with them as they cross over 80 distinct geographical regions. The cinematography in the movie is so beautiful. Many times I have dreamed of sitting on a summit in the midst of interminable mountains and thick forests. I have also dreamed of sitting by a babbling stream while listening to the pan flutes played by tribal people.
I thought that I would travel with my husband when our children grew up. When we travel, we can be anyone. We are just faces in a crowd. We could save money for decades just to spend it all in order to image ourselves as millionaires.
Once you told me that one of your friends loved Kyoto so much that he wanted to live there permanently. I like Kyoto, too. I have watched a lot of Japanese movies about geishas and samurais. I have read a lot of travel books about Japan. Did you know that Zen Master Basho was hypothesized and brainwashed into thinking that he was a spy for a powerful warlord when he was traveling around Northern Japan? If I had the chance, I would go to Japan.
I also want to visit Bhutan. The woman who committed suicide once lent me some books about Bhutan. Bhutan is a country that measures the wealth of the country by its gross national happiness. If I could travel to Bhutan, I would ask to stay and make Bhutan my home. If you are afraid of flying, you should not go to Bhutan. The airstrip is very dangerous because it’s short and situated precariously. There are about ten pilots who are skilled enough to take off and land on that runway. Additionally, it is much too difficult to apply for entry to Bhutan.
I write this to let you see that life does not end after retirement. I wish you were happy. You should take some time to think over your retirement plans. Of course, I would be very sad if you decided to retire and travel. There would be no one to eat my food and read my letters. Now I wonder whether my husband will ask for a divorce. If he does, where will I live and how will I raise my child alone? It’s possible that my husband will have to pay alimony and child support, but perhaps it will not be sufficient. We live in his house that he had bought before he married me. If he doesn’t want us to stay, we will have to move out.
I wish you a good night’s sleep. I hope you enjoy my banana chè and meat pie.
Your faithful chef,
Anna
10/6/2017
Dear Anna,

I have boldly applied for my retirement on your recommendation. I only need to announce my plans two weeks before I quit, however my boss seems to be ready for me to leave. I haven’t given my notice yet, but I have already trained my replacement. If I am not wanted, then I shouldn’t stay in my job. Work is just like love. We can’t keep on loving one way forever. I’m also exhausted. Every afternoon when I come back home from work, I have to stand on a crowded train. Last week, I saw my reflection in the window of the train. I was slumped over, my hair was white, and I looked like a mudfish in thick glasses. A little boy stood up to give me his seat. He told me that he could stand because he was still young.
Someday, I hope to travel to Japan, Bhutan, and Chile so that I can see these countries through your eyes. But, before I go, I would like you to help me with a few things. My house isn’t big, and it was built out of two old railroad cars. The property taxes are very low, and the house is adequate and provides the necessities such as electricity, water, toilet, etc. My needs are simple, and with no wife or children, I am able to save a lot of money because my salary is more than adequate. Why don’t I retire?
About ten years ago, I was the chief engineer of an engineering team. I trusted my staff and I didn’t micromanage them, but my assistant abused his power by engaging in irresponsible hiring practices. I have heard that he misappropriated a large amount of money. I had only paid attention to the technical and design aspects of the project. When the incident was finally revealed, I was punished because I didn’t fulfill my managerial responsibilities. My boss fired my staff, and I was demoted to a lower position. Most people in my position would have retired early, but I continued to work. If I had chosen to stay at home, I would have probably died of boredom and loneliness the very next day.
You have made me change my mind, though. I’m not rich, but I’m good with my hands. I will have the freedom to travel for several years without coming back home. I will travel very far, so I won’t be able to order food from you, but I want to ask you to be my housesitter. If necessary, you could bring your child to my home while I am away, and I can contact you by mail via my home address. You could take care of my house to protect it from damage and thieves.
I could put you in touch with my friend, Mr. V. He has been my lawyer for many years. You could consult him about trivial matters such as hiring a repairman or he could help you with any legal problems such as filing for a divorce. He often advocates for low-income families and his fees are based on your income. I have lived here for decades, and I understand how justice is often denied and poverty is usually enforced. I could ask him to help and guide you.
I will deposit your salary into a bank account which I have opened for you. Your responsibilities consist of looking after my house and my four-legged child (my cat). Her name is Nora, and she has been with me for a decade. If I ever loved a woman, it would be the same as my love for Nora. I hesitate to travel just because there is no one to take care of Nora. I have a feeling that you are a patient person and have a love for animals. Actually, I could board the cat, but I want Nora to be cared for and loved as if she were my family. There are free computer classes being offered at the library near my house. You could use my computer to take the class, and you could also use my kitchen to cook for your customers even though my kitchen is quite small.
I think you will have fun and I hope that by the time I return, your situation will have been much improved.
Your friend,
An
P.S. Once you asked me about “the letter is thin …” which I forgot to answer. It is a verse, but I have forgotten the author’s name. “Letters are as thin as a dream. Love is as sad as estrangement.” Our letters may never result in a relationship, but I want to keep our friendship. Many people don’t believe that friendship can exist between a man and a woman, but I disagree. Why not?
The end
The story is based on the movie “The Lunchbox” by Director Ritesh Batra.

 

 

2 thoughts on “Thư Thì Mỏng – The Lunch Letters

Add yours

  1. Dear Hoàng Lan,

    Thank you for the fine translation. I enjoy reading it.

    On the letter dated 06/03/2017 it was translated as: “It is difficult for me to find a good job because I am deaf and dumb.”

    I think the word that described the chef ‘s unfortunate condition should be “mute” not “dumb.”

    Liked by 2 people

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: