Thư Tình Gửi Một Người – The Love Letters (3)

      Thư tình gửi một người

 

17/9/1964

Dao Ánh, Dao Ánh, Dao Ánh,

Buổi chiều thật yên tĩnh. Anh đứng nhìn sự yên tĩnh đó rơi xuống từ một đầu cỏ, một con đường dốc, một nóc nhà rồi một thân anh. Hạnh phúc thật đơn sơ. Như một phép lạ thật mầu nhiệm bức thư Ánh đến ngay lúc này ném anh về một đỉnh cao ở đó, anh bàng hoàng nghe loài chim lạ hót. Anh xúc động như vừa tìm lại được một vẻ kỳ bí nào đã đánh mất.

Anh đốt lên điếu thuốc buổi chiều để ngửi mùi hoa cỏ dấy lên từ những tờ thư. Ôi hạnh phúc của một con người đã đi qua bao nhiêu con đường rộng, đã ướt bao nhiêu lần mưa, đã cúi đầu trên con đường dốc sương mù. Sương mù. Làm sao anh có thể nghĩ được một buổi chiều như thế này lại cho anh có thư Ánh để đọc. Thật như một ân huệ của những ngày anh nằm heo hút ở đây mà nghe mình đánh mất dần tất cả.

Mây đã xuống thấp và tối mù trước mặt. Trời ở đây thật bất thường Ánh ạ. Những cơn mưa chiều đột ngột vô cùng. Bao giờ sắp mưa thành phố không còn biên giội. Trời, đất, núi, nhà, cây cỏ như dán liền với nhau. Anh ngồi nhìn mà nghĩ mình như đang được nhốt vào một vòm chum đen nghịt. Thật buồn đó Ánh.

Bây giờ cũng biết được Ánh buồn ở đó anh còn biết làm gì hơn. Hay là anh bắt chước người hằng đêm lên đốt đèn ở những ngọn hải đăng cho tàu đến, anh sẽ mỗi buổi sáng thức mặt trời dậy cho loài tournesol trở lại huy hoàng. Anh đã môt lần trót phạm tội xin mặt trời ngủ yên. Ôi người phù thuỷ đã nói với anh rằng: vĩnh cửu chỉ có trong cái chếtn ( l’ éternité est dans la mort) nên từ đó đã xin mặt trời cùng người vong thân.

Ánh ơi,

Anh cảm ơn Ánh nghìn lần đã yêu thích thiên đàng sương mù của anh. Anh sẽ cố gắng yêu thích lấy nó đến bao giờ không thể. Ở đây có cái tự do của con người mỗi ngày chỉ thấy mình và trời đất. Nhưng Ánh có biết rằng thằng mọi trong rừng sâu nó cũng thế, làm sao không thấy mình bị hất hủi, bị đặt bên lề.

Anh tưởng tượng ra mỗi sáng, mỗi chiều Ánh đi qua những con đường lá xanh, cỏ thơm hai bên đường. Rồi đến trường đứng nhìn bạn bè vui chơi bằng khoảng cách. Từ đó anh cũng thấy được nỗi buồn của Ánh, của anh, của Cung (bạn anh), của những con nguôfi đã có thế giới của mình, trong một monde exclu mà nhiều ngày, nhiều tháng phải luôn luôn thấy mình đơn độc đi, ngồi, nằm, nghỉ.

Nhưng đó là chuyện không vui của bọn anh, đó là vực thẳm mà anh đã có lần nói với Ánh, được làm bằng bao nhiêu lần thất bại. Chúng anh ôm lấy nó, sống với nó như một tủi hờn. Ánh sẽ không ở lâu trong đó. Thế giới vực thẳm đó đối với Ánh bây giờ chỉ như một thứ xa hoa. Rồi Ánh sẽ thoát ra. Ánh sẽ quên nó. Ánh sẽ có lần hồi tỉnh rồi cười lại thế giới buồn thảm mà đã có lần mình dấn thân. Chúng anh thì phải đời đời ràng buộc với nó bởi vì sự khắc nghiệt muốn thế.

Anh nghĩ là Ánh sẽ không buồn lâu đâu. Tất cả những ưu phiền của Ánh sẽ qua. Cuộc sống của Ánh phải là một cuộc sống bình thường như bao nhiêu người khác đã có như Diễm, Dung hay kể thêm Phương Thảo, Diễm My. Và cả xứ Huế đó, quê hương đó mà anh không còn mong quay về.

Anh chưa dám nghĩ rằng Ánh sẽ là một ngoại lệ nên không hồ đồ vui mừng có được một người thấy rõ mình hơn.

Chúng anh không trách ai cả. Tất cả một cuộc sống lì lợm, đều đặn với ăn, ngủ, cuồơi, nói, thứ hai, ba, tư, năm, sáu , bảy, đi học, đỗ đạt, làm quan, lấy vợ đẹp, gia đình… đã làm nhiều ý thức chán mửa, buồn nôn. Nhưng con người đá bị lỡ giam hãm trong vòng đai đó như một đương nhiên nên không thể trách móc gì được. Có điều phải biết nhận lấy sự hèn nhát, sự bất lực của mình.Đó là sự can đảm tối thiểu còn lại cho con người. Vì thế anh ghét nhất điều dối gạt. Dù làm điều xấu cũng phải có can đảm nhận chịu, phải tự trách nhiệm lấy mình, đừng bao giờ phủ nhận hành động do chính mình, vì như thế mình đã vô tình phủ nhận chính sự có mặt của mình ở đó.

Ánh ơi,

Diều đó thật buồn mà phải nhắc lại để Ánh thấy rõ hơn. Con người là người phải cam chịu sự tẩm thường của mình vốn sẵn. Đừng che đậy sự tầm thường bằng dối trá huy hoàng. Khi người khác nhìn suốt được điều đóthì không còn gì. Hoàn toàn không còn gì nữa. Như Ánh đã thấy đó, đã thấy đó.

Ánh này,

Đêm đã đen như áo dạ bên ngoài. Ánh đang làm gì. Trời đã mưa ở đó rồi phải không. Anh nhớ có lần đưa Ánh về buổi tối đội áo mưa trên đầu. Con đường đen, điện vàng và những nhánh phượng có mùi hăng hắc. Bây giờ đã xa, đã qua như một hình vóc đẹp đẽ cũ. Nếu Ánh lớn lên từ một loài hoa không có một ràng buộc thân thuộc nào thì anh đã mời lên vùng sương này để mỗi sáng sớm vào lúc 5 giờ trở dậy uống cà phê và mặc áo ấm đi quanh những vùng đồi cỏ non đất đỏ như những người hành hương ban đêm đi về vùng đất thánh. Nhiều đêm không sương thì mây sa xuống trắng xoá từng dải trông xa như một vùng lửa bạc thật hãi hùng.

Những chiều mưa ở đây anh thường mặc áo mưa đến một quán cà phê ngồi nhâm một filtre và nhìn mưa giăng xám trên những đồi trà. Bây giờ thì anh đã hơi quen với không khỉ ở đây bởi vì ngày nào cũng đối diện với từng ấy khuôn mặt nỗi buồn. Nhưng những buổi trưa thức dậy vẫn còn nỗi bàng hoàng khi nhìn con đường dốc đất đỏ lầm lì mà mình nghĩ là sẽ có lần mình gần gũi nó. Những giấc buồn thật khô. Thật thê thảm. Ánh ạ. Những giờ phút đó anh thấy mình không còn gì, một con bạc thua sạch vốn liếng. Ôi Thượng đế cũng phải có lần bị căng nọc như anh.

10 giờ đêm

Anh vừa ra phố uống một tách cà phê về. Đồi núi bây giờ đã yên nghỉ. Chỉ còn dế mèm hát xẩm và loài sâu đất reo đêm.

Đọc tin trong báo bảo Huế nước dâng cao. Anh nghĩ đến Ánh đi về buổi chiều nước mưa đầy mặt. Anh lại còn nhớ thật rõ ràng hình ảnh một buổi chiều anh đi ngang nhà gió lạnh tràn về các con đường mà Ánh thì đứng sau những song tường vôi xám đen tóc bay xơ khuôn mặt thật lạ lùng như một loài hoa dại. Những hình ảnh đó anh sắp xếp trong một ký ức bền bỉ dù tính anh vẫn hay lãng quên.

Những buổi chiều này chắc Ánh thường ra đứng dưới lùm cây nhãn nghe gió đi về và trông con nước lên. Buổi chiều không còn mặt trời lặn đỏ óng ở cuối sông mà Ánh hay nhìn và bảo những vòm cây trở đen đẹp vô cùng. Ánh có nghĩ rằng anh tỉ mỉ đến độ nhớ như thế không. Ánh ở đó chắc đã phải mặc áo rét rồi. Áo len màu gì anh chưa bao giờ nhìn thấy. Anh còn tiếc một điều là tóc Ánh bây giờ không còn dài. Không phải vì lãng mạn nhưng anh nhớ có lần anh bảo Thuý tóc Ánh đẹp như tơ. Kể thì hơi phí và cũng đáng bâng khuâng.

Anh có câu thơ làm ở đây:
“Xin em tóc suối xuống gần
Cho mây đỗ bến quanh hồn ảo hoang”

Và anh cũng nhớ câu thơ của anh Cường:
‘”Những sợi tóc mun bay đầu gió
Cho anh làm giòng sông…”

Hình ảnh tóc để búi của Ánh bao giờ anh cũng còn thấy rõ không lẫn lộn, trong sáng như một mảnh thuỷ tinh.
Anh lại làm công việc của một nhà quảng cáo mất rồi.

Ánh này, anh không thể nghĩ là Ánh có thể buồn như thế được. Những nỗi buồn như mây của thời con gái rồi sẽ qua đi. Đời sống thực tế sẽ huỷ hoại tất cả. Không còn gì đâu. Rồi anh sợ có lúc nào đó Ánh sẽ cho chúng anh là loại lãng mạn vặt. Nhưng chúng anh thỉnh thoảng vẫn ngang nhiên kiêu hãnh vì mình còn đủ mơ mộng để len vào một đời sống thực tế đốn mạt và mua bán này. Đó là những gì đẹp đẽ còn lại trên đời.

Đến đây đèn điện tắt anh thắp nến viết thư. Mưa đã xuống mù. Gió quanh nhà thổi vù như bão. Anh nghĩ đến con sông, dạ lan và vùng lá xanh ở đó với một nỗi bình an buồn. Mưa mà tiếng rơi xuống đó thật buồn. Et j’irai pleurer sous la pluie. Bây giờ Ánh là người con gái độc nhất gửi thư cho anh. Ánh viểt thư hay và trưởng thành như một người lớn. Bon signe. Anh cám ơn một huyền nhiệm nào đã để Ánh còn nghĩ đến anh. Một vài “rumeur” về Ánh anh tin là không bao giờ có. Trong tâm hồn Ánh một vẻ đẹp bao giờ cũng còn thắp sáng như vì sao. Niềm kiêu hãnh là quyền tối thượng của những người con gái đẹp. Một điều anh mong ở Ánh là cố gắng luôn chân thành. Mọi điều dèm pha và mắt nhìn soi mói sẽ thấp dần trước bức tường chân thành đó.

Bình hoa hồng trước mặt sắp tàn rồi. Anh nghĩ đến định mệnh jnhững gì đẹp, của những gì tài hoa. Anh ngắt một hoa hồng trắng cho Ánh. Về đến đó chắc đã úa rồi. Nếu không anh nghĩ Ánh cắm lên tóc chắc là đẹp lắm.

Ngày này anh có ba điều vui. Thư Ánh, thư nhà và dây thép của Trịnh Cung bảo sẽ lên thăm anh ngày thứ bảy.Có lẽ có cả anh Cường. Đó là những người còn lại trong đời anh ngoài gia đình. Những con nguôfi còn tim để xúc động, còn não để nghĩ đến những đẹp đẽ phù phiếm. Và không còn gì.

Mưa đã dứt rồi đó. Trước mặt anh, ngoài khung cửa, thành phố đã ngủ từ lâu. Những ánh đèn neon từ phía chợ mới hắt về đầu những ngọn cỏ còn ướt nước mưa, Thật buồn đó Ánh. Dế mèn còn hát xẩm. Một cuộc đời hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ. Chúng anh rồi cũng không hơn thế. Mong có ngày có người hiểu bọn anh hơn.

Mưa không còn. Bây giờ ở chân núi khuất về phía bên mặt không cần nhìn anh cũng biết rõ là mây đang cuồn cuộn dựng lên một bức tường trắng xoá mà dần dần che khuất đỉnh núi. Anh hay để ý đến những điều lặt vặt đó để mỗi lần di chuyển nhớ lại mà ngao ngán hơn. Từ một hòn sỏi, một gốc cây, một màu lá. Những phù phiếm đó đã vây quanh anh như từng đời sống nhỏ.

Chủ nhật này là Trung Thu. Anh không tìm thấy một món quà nào đề gửi về Ánh. Chỉ có trà thôi. Không lẽ gửi trà về để nhấm thì kỳ quá.

Có lẽ anh sẽ ăn Trung Thu với Trịnh Cung ở đây. Ước gì Ánh ở Sài Gòn hay Đà Lạt để anh bay về thăm thì gần biết mấy. Ánh nhắc lại ngày sinh nhật của Ánh cho anh nhớ đi.

12 giờ đêm rồi,

Thời gian như bay. Những gì mình dựng lên hôm nay, ngay cã lời nói, ngôn ngữ, cũng đỗ vở nay mai. Những nguơi còn lại với nhau là những người cùng chung ngôn ngữ, cùng chung đời sống.

Anh bỗng nhớ đến tiếng hát của Ánh đã bao nhiêu lần anh nghe. Tiếng nhỏ, ngân và cao như dội vào vách núi bây giờ còn lãng đãng quanh đây như những echos, echos. Thỉnh thoảng anh vẫn nhớ đến những tiếng hát như thế, thật lạ lùng. Đôi lúc nghe được cả tiếng hát của Trang (em Tuyết Nhung) rất nhỏ, rất chim non.

Giờ này chắc Ánh đã ngủ yên. Dạ lan và hoa nhài thì thầm từ ngoài sân. Buổi sáng thức dậy khuôn mặt Ánh thật khô và lúc đến trường chắc Ánh mặc áo nâu nếu trời lạnh.

Ly cà phê đã đày anh ra ngoài giấc ngủ. Tiếc là anh không đủ sức để ngồi viết suốt đêm cho Ánh mà không cạn ý.

Anh nhớ buổi chiều anniversaie của Hằng ở cà phê Dung. Ánh uống ly cà phê vào và buồn ngủ trông thật huyền hoặc. Anh có cảm tưởng từ đó rằng quanh Ánh như bao giờ cũng có tơ giăng. Trông flou thật mờ ảo.

Bây giờ dã nhìn thật xa. Thật xa bằng đôi mắt sương mù thảm hại.

Trên trời trăng đã có mặt ở đó và những vì sao đã trở về. Tất cả những điều này anh đã đọc thuộc lòng mà không cần nhìn ngoài trời cũng biết được.

Tin cuối cùng:

Trăng không còn. Trời đã mù đen cùng đất, cỏ, cây. Ranh giới là những chấm đen sáng. Sương nhiều lắm.

Trông như một bãi biển hoang mà tiếng sóng gầm đã mất hẳn tự ngàn xưa. Chỉ còn có gió hú. Người đứng nhìn tự do trong một cô đơn gần như tuyệt vọng. Bonjour Tristesse. Anh xin mang trọn nỗi đơn độc tự do này gửi về cho Ánh.

Những hoa hồng đã úa hơn. Tất cả những đồ vật khác nằm yên tĩnh vật. Con người rồi cũng có một lần làm tĩnh vật như thế. Ôi một thế giới sẽ hoà điệu trong một symphonie dé natures mortes.. Nghĩ đến những điều này chỉ có một cái lợi duy nhất là làm mình buồn hơn.

Tất cả vùng sương muối này là của Ánh trong những ngày còn hắt hiu ở đó. Cả tiếng kèn đồng buổi chiều buồn chẻ tóc làm đôi. Anh còn thương yêu một tiếng kèn đồng thổ huyết và tên mọi da vàng ôm lấy đoá hoa hướng dương hát bài số phận của nó. Tất cả. Tất cả. Duy nhất.

Ánh ơi, vừa mới thay chữ kỷ phải không?

Chắc anh sắp phải đi ngủ đây.

Những ngày lên đây thiếu cây đàn anh chưa làm gì được . Bao giờ viết được bản mới anh sẽ gởi về ngay cho Ánh hát. Et j’irai pleurer sous la pluie. Anh cũng mong nhận được những bản nhạc của Ánh chép.

Về bãn “Xin mặt trời ngủ yên” hình như đã hát rồi. Anh không được nghe nhưng một người bạn bảo thế. Có lẽ sẽ có lần hát lại. Anh cố gắng những ngày ở đây sẽ làm được nhiều Đó là những tiếng nói intime nhất cỏn để lại cho mai sau, trong đó những dấu vết sẽ hằng hằng sống mãi. Những con người tự do có cuộc sống cao hơn họ sẽ sống bằng chu kỳ quen thuộc của họ chúng anh cũng chẳng cần thắc mắc đến điều đó. Trong những xó xỉnh nhỏ bé tối tăm của quê hương chúng mình, ôi nói làm sao cho hết lòng đê tiện.

Anh gửi về cho Ánh như bao giờ, bao giờ sương mù, mây, mưa, vẻ buồn và sự nhớ nhung ở đây.

Cầu mong bình an cho Ánh.

Rất mong tin.

Như thế đó Ánh.
Tác giả: Trịnh Công Sơn

 

(English Version)

 

        Love Letters (3)

 

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

17/9/1964

Dao Ánh, Dao Ánh, Dao Ánh,

The silence of the afternoon falls on every blade of grass, every steep road, every thin roof, and even my own body. Happiness is very simple. It was a miracle that your letter arrived a few moments ago! I was so completely enraptured by your words that I was startled to hear a strange bird singing. I feel as if I have just solved a mystery and found a lost treasure.

I slowly light a cigarette as I smell the sweet floral fragrance that pervades your lovely handwritten pages. Oh, what bliss! How many rough roads have I traveled? How many times have I got wet in the pouring rain? How many times have I walked on this misty mountain road? How many afternoons have passed since I had a letter from you? Your letter is like a precious gift to sooth the sharp pain of the long days that I have spent here gradually losing everything.

The sky has clouded over and it has suddenly started to rain. It is gradually getting darker outside. The weather is unusual here. When the rain comes, the city seems to be limitless. The boundaries between Heaven, Earth, the mountains, houses, and plants become almost indiscernible. As I sit alone in my room, I see myself trapped in a dismal black dome. What anguish!

I know you are also sad where you are. Can I do anything for you? For you, I would light up the night as if I were a lighthouse keeper who illuminates safe passage for approaching ships. I would wake the sun up each morning to enchant my precious sunflower again. But I committed a sin and “let the sun go down” on my sweet flower. A magician once told me that eternity was only in death (l ‘eternity est dans la mort), so I want to let the sun and the humans die together.

Dear Ánh,
I thank you a thousand times for loving the place where I live which you call my foggy heaven. I will try to love it until I can’t take it anymore. There is a simplicity of the people here who just see themselves as an integral part of Heaven and Earth. Can you understand that a Masai chief deep in the African jungle and I are in the same situation? We are being ignored and discarded by our own society.

I am imagining you as you walk to school each morning along the roads wrapped in fragrant lush green vegetation as it arches above your head and grows under your feet. Then you arrive at school and watch your friends playing. Maybe you feel a certain distance between them and you. I recognize that sadness of yours. It is the same sadness felt by my friend Cung and myself. It is that bleak sadness which haunts those of us who have our own world and are living in “an exclu monde”. It is a world where we are always alone every second of every minute of every day even in our daily activities such as standing, sitting, lying and resting.

We are united in our misery. We share the lonely abyss which I have described to you. That abyss was caused by our many failures. We willingly embraced it and learned to live with it like an all-consuming grief. That abysmal world is just a fascination for you which you can choose to escape and forget. Then you will once again wake up and smile back at that world of misery with which you once engaged. But, I will be eternally bound to this hell because its harshness will accompany me forever.

I don’t think you will be sad any longer. As time passes, all your sorrows will come to an end. Your life will be normal like many of my hometown friends such as Diễm, Dung or Phương Thảo, Diễm My. I no longer hope to return to Huế, the town where I was born and raised. I have denied myself the joy of loving you because I didn’t dare to think that you would be the one exception. I didn’t think that you would be the one who would understand me so completely.
I don’t blame anyone for my despair. Everyone wants to live a peaceful and secure life in which they eat, sleep, laugh, and talk. Monday, Tuesday, Wednesday, Thursday, Friday, Saturday. Life goes on and we go about the mundane activities of daily existence. We go to school, pass exams, get a good job, get married, have children, etc. For some of us, we search for a more meaningful reason to live. But, we are trapped in that relentless cycle, and we can only blame ourselves for our misfortune. We have to admit to our own cowardice and mistakes. The character defect that I abhor the most is dishonesty. There is no denying that we commit errors, but we are responsible for those errors. We show respect for ourselves as human beings by being accountable for our own choices and actions.

Dear Ánh,
I hate to remind you that we are only the common people. We can’t cover up our mediocrity with lies. When others realize our deception, then there will no longer be any trust. Everyone will have lost faith in us.
Dear Ánh,
The night is very dark like my soul. What are you doing right now? Is it raining there? I remember once we shared a raincoat pulled over our heads as I walked you home. It was a dark and rainy night like tonight. The road was pitch-black and there was a yellowish glow from the streetlights. There was a pungent odor coming from the branches of the phoenix tree. Even now when I have lost everything, your beautiful figure will always stay with me in my mind. If your family allows you to visit, I would like to invite you to Blao. In the early morning, we will wake up and have some coffee together. We will wear warm sweaters and stroll about the immense sprawling hills as if we were pilgrims traveling to a holy shrine. After many nights without dew, the clouds will dip down toward the earth turning the sky into silver ribbons of fire which will cause the people to turn and run. It will terrify the innocent onlookers.
When it rains in the evenings here, I often wear a raincoat to the nearby coffee shop. I sit and sip my coffee while watching the pouring rain fall silently on the tea hills. I am getting used to the atmosphere here as I face sadness every day. Each day I wake up at noon with a feeling of disgust as I look out at the steep road that has become so familiar to me. What a tragedy! At those moments, I feel that I have nothing left and I have gambled away all of my chances. God must have a very sick sense of humor.

10:pm
I just went downtown to have a cup of coffee. The mountain is quiet now. There is only the murmur of the crickets and the whisper of the grubs. The newspaper said that the water level was rising.
When you arrived home from school, your face was dripping wet from the afternoon rain. I have a clear memory of a cold and windy evening when I walked across the road to your house. You stood behind the dark gray wall with your hair blowing wildly in the wind. You looked like a wildflower. I tried to remember every detail of you that evening so that it would live in my memory for eternity. I can still see your image clearly despite being a forgetful man.
In the afternoon, you often stood underneath the longan tree to listen to the wind howling and watch the tide coming in. The vibrant red of the setting sun had faded on the river as it winded into the distance beyond the dome of camphor trees. It was divinely beautiful. I can see the image in my mind like it was yesterday. You must have been wearing a sweater, but I can’t recall the color. I still regret that you cut your hair because it was as smooth as fine silk. I wish you still had your long silky hair. I wrote a verse, ” Please let your hair hang down so that the clouds can reach down to your dreamy soul.”
And I also remember Cường’s poetry,
“Your ebony hair flew to the wind
Let me make a river … ”
I will always clearly remember the image of your long hair twirled into a tight bun. The image is crystallized in my memory like a piece of etched glass. I am definitely an admirer of your long hair.
I cannot bear to think of your being sad. Life will melt away a young girl’s sadness until there is nothing but joy left. Unfortunately, I’m afraid there will be times when you will look at me as a hopeless romantic. I occasionally pride myself on having enough daydreams to sustain me even when I embark on the business of daily life. That sweet reverie is the only beauty left in my life besides you.

The electricity suddenly went out, so I have lit candles to continue writing this letter to you. It is raining heavily now. The winds have picked up and it feels like a storm is blowing in. The melancholy sound of the pounding rain makes me think of you floating in a peaceful river surrounded by orchids and green leaves. “Et j’irai pleurer sous la pluie.” You are the only one sending letters to me these days. Your letters look beautiful and you have grown up into a lovely young woman. “Bon signe”. It is a mystery to me why you think of me at all. There are some rumours about you, but I don’t believe them. Your beauty always shines brightly because your soul is radiant like a star. Pride is the supreme right of a beautiful gỉrl. One thing I hope is that you will always try to be sincere. All of those petty distractions and the critical prying eyes of naysayers will compromise your integrity.
As I watch the bouquet of roses in front of me dying, I think about the slow fading of beauty and the tortured fate of genius. I picked out a white rose to send to you. It would look so beautiful in your hair, but you are too far away for me to send it to you.
Nowadays there are only three joys in my life: your letters, letters from my family, and the messages from Cung. He and Cường will visit me on Saturday. They are my only companions besides my family. We share the frivolous habit of having open hearts and open minds which appreciate the beauty of this life. In the end, we really have nothing else.
The rain has slowed now. Outside my front door, I can see that the city has long been asleep. The flickering neon lights are reflected on the long blades of wet grass. There is a great deal of sadness here. The crickets sing the songs of a strolling blind musician. The life of Xẩm singer ( a type of Vietnamese folk music) is very poor. We are no more than Xẩm singers. I hope that someday we will be better understood.
The rain has stopped completely. I can tell without looking that a great white wall of clouds is forming on the east side of the mountain gradually obscuring the mountain from view. I instinctively pay attention to the tiny details such as a pebble, a tree stump, or the color of a leaf. Those minute trivialities fascinate me every moment.
This Sunday marks mid-autumn. The only gift I can find for you here is tea. Can I send some tea for you? I might attend the Mid-Autumn Festival with Trịnh Cung. I wish you were in Saigon or in Dalat so that you were closer and I could fly to visit you. I can’t remember when your birthday is. Could you remind me of the date?

12:00 am – Midnight
Time marches on. We can lose all that we have worked for in an instant even if our achievements include elocution and intelligence. It can all vanish in a split second. In this lifetime, we are cut from the same cloth as our companions. We understand the language of each other’s souls.
Suddenly I have a distinct memory of your voice which I have enjoyed so many times. I can hear the trill of your high-pitched voice bouncing off the cliffs like distant muffled echoes. I can’t explain it, but I always miss my little songbird’s voice. Trang’s voice reminds me of yours because it also sounds like the echo of a tiny bird.
Perhaps you are sleeping as I write this. The orchids and jasmine are whispering to one another in my garden. You usually wear a brown sweater to school this time of year to protect yourself from the chilly morning air that chaps your delicate face. The cup of coffee I had tonight is making it impossible for me to sleep. I wish that I were a spring of creativity so that I could spend the whole night writing to you, but I am weak and I don’t have the strength.
I was just remembering one afternoon at Dung’s coffee shop when we were celebrating Hằng’s birthday and you suddenly dozed off while you were having a cup of coffee. You looked so magical and dreamy like you were draped in fine silk threads. But all of that is just a far away recollection.The moon is now directly overhead and the stars are shining brightly. It is so familiar to me now that I no longer even have to look outside.

Latest news:
The moon has disappeared leaving the sky and the earth blanketed in a sombre gloom that is reflected in the shadows of the trees that dot the horizon. The rolling hills are covered in thick dew. The surface of the earth looks like a wild and rocky beach that is accompanied by the crashing sound of the vanishing waves which have continually devoured the shoreline for millennia. The wind howls in despair and I have become bitter and desperate in this futile quest for liberty. “Bonjour Tristesse” and with that greeting, I send you the painful loneliness of freedom.
The roses have withered away and every living thing is nestled in a quiet slumber. Man once again becomes a still life. Oh the world will harmonize in a “symphonie des natures mortes”. It brings a tear to my eye to consider this notion.
I am reminded of you as I look out over the glimmering misty hills while the forlorn trumpet shrieks its afternoon tune. I love that horrid horn and the thin yellow-skinned slave holding his beloved sunflowers while singing the wistful song of his grim fate. You are my one and only. Have you changed your signature recently? Perhaps I should go to bed right now.
These days, I don’t have my guitar, so I cannot write a song for you. As soon as I have my guitar, I will write a beautiful ballad and send it to you without delay. “Et j’irai pleurer sous la pluie.” I very much look forward to receiving copies of the songs that we both love so much. Someone seems to be singing my song “Let the Sun Go Down”. I have not heard it, but a friend of mine told me that he had. Perhaps it will be sung again. I have tried to do my best during my time here. My music is the truest expression of my deepest innervoice. Each note and lyric will immortalize our struggles and victories for all time. I don’t need to question the motives of free people as they embark on their own journeys. In the dark little corners of our homeland, there are still people living insidious lives.
I send you my usual gifts: fogs, clouds, rain, and my heavy heart. May peace be with you.
Please write back to me soon.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: