Huyết Thù – A Vendetta

Huyết thù

Guy de Maupassant

Góa phụ Paolo Saverini sống một mình với đứa con trai trong một ngôi nhà nhỏ nghèo nàn trên vành đai của Bonifacio. Một thị trấn hình thành trên đỉnh những ngọn núi, nơi những mỏm đá nhô ra biển, trông ngang qua một con kênh tua tủa những đá ngầm, đến bờ biển Sardinia ở phía dưới. Dưới chân núi, phía bên kia và gần như bao quanh thị trấn ấy là dòng kênh có vai trò như một bến cảng, cắt vào trong đá như một hành lang khổng lồ. Xuyên một vòng giữa những bức vách đá dựng đứng trong nước, con kênh mang những chiếc thuyền đánh cá của người Italia hoặc của người Sardinia, đến tận thềm của những ngôi nhà đầu tiên và cứ mỗi hai tuần, những chiếc thuyền cũ kỹ chạy bằng hơi nước đến và đi từ Ajaccio.

Bên trên vùng núi trọc ấy là cụm nhà tạo nên những mảng vá màu trắng, trông giống như những tổ chim hoang, bám trên tảng đá nổi bật trên dòng kênh nguy hiểm mà hiếm có chiếc tàu nào liều lĩnh đi qua. Những luồng gió không bao giờ ngơi nghỉ luôn khuấy động mặt biển và ăn mòn bờ biển đến trơ trụi chỉ còn những đám cỏ lơ thơ bao phủ, gió còn thổi vào khe núi và tàn phá hai bên vách núi. Ðám bọt trắng xóa dật dờ bám quanh vô số mũi đá đen nằm khắp mọi nơi chọc thủng những cơn sóng, giống những chiếc lều rách nổi bềnh bồng nhấp nhô trên mặt nước

Căn nhà của bà góa phụ Saverini cheo leo trên một rìa đá; ba cửa sổ của căn nhà đều hướng ra khung cảnh hoang vu và heo hút này. Bà sống thui thủi ở đó với con trai là Antoine và con chó cái Semillante, một con chó to và ốm với bộ lông dài bờm xờm của một giống chó chăn cừu. Người thanh niên trẻ dùng nó để đi săn.

Buổi chiều nọ, sau một trận cãi vả, Antoine Saverini đã bị giết chết một cách thảm khốc bằng một nhát dao của tên phản phúc Nicolas Ravolati, hắn đã trốn đi Sardinia ngay đêm đó.

Khi nhận thi thể con mình và nhờ người ta mang về, bà mẹ già của anh đã không khóc, nhưng bà đã ngồi bất động rất lâu, nhìn vào xác con, vòng cánh tay nhăn nheo qua xác con mình, bà thề sẽ trả mối thù này cho con. Bà không muốn có ai bên cạnh, bà nhốt mình trong nhà cùng với xác chết và với con chó buồn thảm. Con chó cứ tru lên mãi, nó đứng ở chân giường, đầu sục vào xác chủ, đuôi cụp xuống. Nó không buồn nhúc nhích, cả bà mẹ cũng thế, bà cúi xuống và nhìn sững vào xác con lặng lẽ chùi nước mắt.

Xác người thanh niên nằm ngửa, trong chiếc áo choàng dày bằng vải séc với một lỗ thủng ở phía trước, trông như đang ngủ; nhưng khắp nơi đều đầy máu; máu trên áo sơ mi bị xé phăng bởi lần cấp cứu vội vàng; trên áo choàng, trên chiếc quần chẽn, trên mặt anh, trên đôi tay. Máu bết dính đông cứng lại trên râu và tóc anh.

Bà mẹ già bắt đầu nói với anh. Con chó lặng yên trong lúc bà nói.

“Rồi đây, con sẽ được báo thù, đứa con bé bỏng của mẹ, con của mẹ, đứa con đáng thương của mẹ. Hãy ngủ yên, ngủ đi, con sẽ được báo thù, con nghe đấy chứ! Mẹ của con đã thề như thế! Và mẹ của con sẽ luôn giữ lời thề; con biết như vậy mà”

Bà chập chạp cúi xuống thi thể của anh, đặt đôi môi giá lạnh của mình lên môi của xác chết.

Khi đó Semillante bắt đầu tru lên một lần nữa. Nó tru từng hồi dài, đều đều, những tiếng kêu não nùng thảm thiết.

Người đàn bà và con chó, vẫn cùng nhau ngồi đó cho đến sáng.

Antoine Saverini được chôn vào ngày hôm sau, và không bao lâu ở Bonifacio chẳng còn ai nói về anh nữa.

Anh chẳng có anh em hay bà con nào gần gũi. Không có một người đàn ông nào ở đó để báo thù. Chỉ có duy nhất mẹ anh, một bà già, đang nghiền ngẫm suy tính.

***

Từ phía bên kia của con kênh bà đã quan sát từ sáng đến tối, một đốm nhỏ trên bờ biển. Ðó là một làng nhỏ của người Sardinia, Longosardo, nơi những tên cướp người Corse trốn chạy và trú ẩn khi bị truy lùng gắt gao. Bọn họ trở thành toàn bộ cư dân cho cái làng nhỏ hướng ra bãi biển phía trước quê nhà của họ; và ở đó họ chờ đợi thời cơ thích hợp để trở về, về lại vùng cây bụi rậm ở Corsia. Bà biết rằng Nicolas Ravolati đã trốn tránh ở chính cái làng đó.

Ðơn độc một mình, suốt ngày dài ngồi bên cửa sổ, bà nhìn xa xăm nơi đó và hoạch định chuyện trả thù. Làm thế nào bà có thể thực hiện mà không có sự giúp đỡ của người khác, huống hồ là bà đã quá gầy yếu và đã gần đất xa trời? Nhưng bà đã hứa, đã thề trước xác con. Bà không thể quên, mà bà cũng không thể chờ đợi nữa. Bà sẽ làm gì đây? Ban đêm bà không thể ngủ được, bà không còn ngủ được cũng như không còn thấy thanh thản; bà miên man tìm kiếm cách giải quyết. Con chó nằm ngủ dưới chân bà thỉnh thoảng ngóc đầu dậy và tru lên. Từ khi chủ nó qua đời, nó vẫn thường tru lên như thế, như thể nó gọi anh, như thể cái tâm hồn của con vật, không nguôi thương nhớ, vẫn cứ giữ mãi những hồi ức không phai của người chủ.

Một đêm nọ, khi Semillante lại đang bắt đầu rền rĩ, bà mẹ bỗng nảy ra một ý tưởng, một ý tưởng hoàn toàn hợp lẽ với lòng hận thù sâu sắc và tàn bạo. Bà trầm tư cho đến sáng, thế rồi khi mặt trời ló dạng, bà đến nhà thờ. Bà cầu nguyện, quỳ gối trên nền đá, phủ phục trước Chúa, bà van xin Ngài giúp đỡ bà, cứu rỗi bà, ban cho cái thân hình suy sụp của bà một sức mạnh cần thiết để trả thù cho con trai.

Rồi bà trở về nhà. Trong sân có một thùng rượu cũ dùng để hứng nước mưa, bà úp lại, đổ nước đi, gắn chặt xuống đất bằng chiếc cọc và những hòn đá; kế đến bà xích Semillante vào chiếc cũi đó, rồi vào nhà.

Sau đó bà bắt đầu bước tới bước lui trong phòng, không nghỉ ngơi, mắt bà vẫn hướng ra vùng biển Sardinia. Hắn ở đó, tên sát nhân.

Suốt một ngày và đêm dài con chó cứ tru. Vào buổi sáng bà già cho nó một chút nước đựng trong chén, và không cho thêm gì nữa, không súp, không bánh mì.

Một ngày nữa trôi qua. Semillante kiệt sức, lơ mơ ngủ. Ngày hôm sau hai mắt nó sáng lên, lông dựng ngược và nó liều lĩnh giật sợi xích.

Một lần nữa, bà già không cho nó ăn gì. Con vật điên cuồng vì đói, sủa khàn cả giọng. Một đêm nữa trôi qua.

Lúc rạng sáng, bà mẹ Saverini đi sang hàng xóm để xin hai bó rơm. Bà lấy chiếc áo cũ đã hư của chồng nhồi rơm vào bên trong giống như một hình nhân.

Trồng một cái trụ trên sân trước chiếc cũi của Semillante, bà cột vào đó cái hình nộm mà giờ đây trông giống như một người đang đứng. Rồi bà trang trí cái đầu hình nộm với một sợi dây vải đã cũ. Con chó, ngạc nhiên nhìn người đàn ông bằng rơm, yên lặng, mặc dù bị cơn đói hành hạ.

Bà già đến nhà người bán thịt lợn và mua một miếng dồi thật dài. Khi trở về nhà, bà đốt một bếp lửa nhỏ ở sân sau, đóng chiếc cũi chó lại và nướng miếng dồi lợn. Semillante, điên cuồng, lồng lộn và nước bọt sủi đầy mép, mắt nó như gắn vào món ăn, mùi thơm phức đã cào cấu bao tử nó.

Với miếng dồi bốc khói bà mẹ làm thành một chiếc cổ áo cho hình nộm rơm. Phải rất lâu bà mới có thể buộc miếng dồi vòng quanh cổ sao cho nó ngập vào bên trong hình nộm. Khi công việc xong xuôi, bà thả con chó ra.

Với một cú nhảy vọt, con vật lao lên cổ họng hình nộm, móng chân nó bấu trên vai hình nộm và bắt đầu cắn xé. Con vật rơi xuống với một mếng dồi trong miệng, nó lao lên lần nữa, cắn ngập răng chiếc cổ áo làm bằng dồi ấy và xé thành những mếng vụn, nó lại rơi xuống lần nữa, rồi lại lao lên, ngấu nghiến một cách bạo tàn.

Với những miếng ngoạm lớn, nó bứt khuôn mặt và xé toàn bộ phần cổ ra manh mún. Bà già theo dõi, lặng lẽ và bất động, một niềm hy vọng loé trong tâm tưởng của bà. Thế rồi bà xích con chó lại lần nữa, bỏ đói nó hai ngày nữa, và lặp lại cuộc diễn tập khác thường đó.

Ròng rã ba tháng trời bà huấn luyện cho con chó chiến đấu theo kiểu ấy, đoạt lấy bữa ăn bằng những chiếc nanh nhọn. Bà đã không còn xích con chó nữa mà chỉ cần ra dấu là nó tấn công hình nộm.

Bà đã dạy cho con chó cắn nát và nhai ngấu nghiến cái hình nộm không có thức ăn giấu bên trong cổ họng. Sau đó bà thưởng cho nó miếng dồi lợn mà bà đã làm sẵn.

Ngay khi thấy hình người, Semaillante run lên, nó hướng mắt về phía bà chủ – người sẽ ra lệnh cho nó: ”Ði” trong tiếng huýt sáo kèm cái phẩy tay.

***

Khi cảm thấy giờ phán quyết đã điểm, một sáng chủ nhật bà mẹ Saverini đi xưng tội và rước lễ với một vẻ vô cùng thành kính; thế rồi bà khoác vào người bộ trang phục đàn ông giống như một người ăn xin. Bà mặc cả với một ngư dân Sardinia, để ông ta đưa bà cùng con chó sang bên kia eo biển.

Trong chiếc túi vải bà đựng một miếng dồi lợn thật lớn. Semillante đã không được ăn uống gì hai ngày nay. Cứ mỗi phút, bà già lại cho nó ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, kích thích cơn đói của nó.

Họ đến Longosardo. Người đàn bà đảo Corse bước đi bằng những bước khập khiễng. Bà đến nhà một người làm bánh và hỏi thăm nhà của Nicolas Ravolati. Hắn đã trở về lại nghề cũ, làm thợ mộc. Hắn đang làm việc một mình phía sau xưởng.

Bà già đẩy cửa và gọi hắn:

“Ê! Nicolas! ”

Người đàn ông quay lại; thế là, bà thả ngay con chó và la lên:

“Ði đi, cắn nó đi, cắn nó!”

Con thú điên cuồng lao tới và táp lấy cổ họng của hắn ta.

Người đàn ông chìa tay ra, túm chặt lấy con chó và lăn lộn trên nền đất. Hắn quằn quại vài phút, đập chân trên nền đất, thế rồi hắn nằm im bất động trong khi Semillante sục mõm vào cổ họng hắn và xé tơi tả.

Hai người láng giềng, ngồi trên bậu cửa thản nhiên kể lại rằng đã thấy một lão ăn mày đi ra với một con chó gầy còm vừa đi vừa ăn một thứ gì đó màu nâu mà chủ của nó cho.

Chiều hôm ấy, bà già trở về nhà. Ðêm đó bà ngủ rất ngon.

Nhị Tường dịch

(English Version)

A Vendetta

Guy De Maupassant

The widow of Paolo Saverini lived alone with her son in a poor little house on the outskirts of Bonifacio. The town, built on an outjutting part of the mountain, in places even overhanging the sea, looks across the straits, full of sandbanks, towards the southernmost coast of Sardinia. Beneath it, on the other side and almost surrounding it, is a cleft in the cliff like an immense corridor which serves as a harbor, and along it the little Italian and Sardinian fishing boats come by a circuitous route between precipitous cliffs as far as the first houses, and every two weeks the old, wheezy steamer which makes the trip to Ajaccio.
On the white mountain the houses, massed together, makes an even whiter spot. They look like the nests of wild birds, clinging to this peak, overlooking this terrible passage, where vessels rarely venture. The wind, which blows uninterruptedly, has swept bare the forbidding coast; it drives through the narrow straits and lays waste both sides. The pale streaks of foam, clinging to the black rocks, whose countless peaks rise up out of the water, look like bits of rag floating and drifting on the surface of the sea.
The house of widow Saverini, clinging to the very edge of the precipice, looks out, through its three windows, over this wild and desolate picture.
She lived there alone, with her son Antonia and their dog “Semillante,” a big, thin beast, with a long rough coat, of the sheep-dog breed. The young man took her with him when out hunting.
One night, after some kind of a quarrel, Antoine Saverini was treacherously stabbed by Nicolas Ravolati, who escaped the same evening to Sardinia.
When the old mother received the body of her child, which the neighbors had brought back to her, she did not cry, but she stayed there for a long time motionless, watching him. Then, stretching her wrinkled hand over the body, she promised him a vendetta. She did not wish anybody near her, and she shut herself up beside the body with the dog, which howled continuously, standing at the foot of the bed, her head stretched towards her master and her tail between her legs. She did not move any more than did the mother, who, now leaning over the body with a blank stare, was weeping silently and watching it.
The young man, lying on his back, dressed in his jacket of coarse cloth, torn at the chest, seemed to be asleep. But he had blood all over him; on his shirt, which had been torn off in order to administer the first aid; on his vest, on his trousers, on his face, on his hands. Clots of blood had hardened in his beard and in his hair.
His old mother began to talk to him. At the sound of this voice the dog quieted down.
“Never fear, my boy, my little baby, you shall be avenged. Sleep, sleep; you shall be avenged. Do you hear? It’s your mother’s promise! And she always keeps her word, your mother does, you know she does.”
Slowly she leaned over him, pressing her cold lips to his dead ones.
Then Semillante began to howl again with a long, monotonous, penetrating, horrible howl.
The two of them, the woman and the dog, remained there until morning.
Antoine Saverini was buried the next day and soon his name ceased to be mentioned in Bonifacio.
He had neither brothers nor cousins. No man was there to carry on the vendetta. His mother, the old woman, alone pondered over it.
On the other side of the straits she saw, from morning until night, a little white speck on the coast. It was the little Sardinian village Longosardo, where Corsican criminals take refuge when they are too closely pursued. They compose almost the entire population of this hamlet, opposite their native island, awaiting the time to return, to go back to the “maquis.” She knew that Nicolas Ravolati had sought refuge in this village.
All alone, all day long, seated at her window, she was looking over there and thinking of revenge. How could she do anything without help–she, an invalid and so near death? But she had promised, she had sworn on the body. She could not forget, she could not wait. What could she do? She no longer slept at night; she had neither rest nor peace of mind; she thought persistently. The dog, dozing at her feet, would sometimes lift her head and howl. Since her master’s death she often howled thus, as though she were calling him, as though her beast’s soul, inconsolable too, had also retained a recollection that nothing could wipe out.
One night, as Semillante began to howl, the mother suddenly got hold of an idea, a savage, vindictive, fierce idea. She thought it over until morning. Then, having arisen at daybreak she went to church. She prayed, prostrate on the floor, begging the Lord to help her, to support her, to give to her poor, broken-down body the strength which she needed in order to avenge her son.
She returned home. In her yard she had an old barrel, which acted as a cistern. She turned it over, emptied it, made it fast to the ground with sticks and stones. Then she chained Semillante to this improvised kennel and went into the house.
She walked ceaselessly now, her eyes always fixed on the distant coast of Sardinia. He was over there, the murderer.
All day and all night the dog howled. In the morning the old woman brought her some water in a bowl, but nothing more; no soup, no bread.
Another day went by. Semillante, exhausted, was sleeping. The following day her eyes were shining, her hair on end and she was pulling wildly at her chain.
All this day the old woman gave her nothing to eat. The beast, furious, was barking hoarsely. Another night went by.
Then, at daybreak, Mother Saverini asked a neighbor for some straw. She took the old rags which had formerly been worn by her husband and stuffed them so as to make them look like a human body.
Having planted a stick in the ground, in front of Semillante’s kennel, she tied to it this dummy, which seemed to be standing up. Then she made a head out of some old rags.
The dog, surprised, was watching this straw man, and was quiet, although famished. Then the old woman went to the store and bought a piece of black sausage. When she got home she started a fire in the yard, near the kennel, and cooked the sausage. Semillante, frantic, was jumping about, frothing at the mouth, her eyes fixed on the food, the odor of which went right to her stomach.
Then the mother made of the smoking sausage a necktie for the dummy. She tied it very tight around the neck with string, and when she had finished she untied the dog.
With one leap the beast jumped at the dummy’s throat, and with her paws on its shoulders she began to tear at it. She would fall back with a piece of food in her mouth, then would jump again, sinking her fangs into the string, and snatching few pieces of meat she would fall back again and once more spring forward. She was tearing up the face with her teeth and the whole neck was in tatters.
The old woman, motionless and silent, was watching eagerly. Then she chained the beast up again, made her fast for two more days and began this strange performance again.
For three months she accustomed her to this battle, to this meal conquered by a fight. She no longer chained her up, but just pointed to the dummy.
She had taught her to tear him up and to devour him without even leaving any traces in her throat.
Then, as a reward, she would give her a piece of sausage.
As soon as she saw the man, Semillante would begin to tremble. Then she would look up to her mistress, who, lifting her finger, would cry, “Go!” in a shrill tone.
When she thought that the proper time had come, the widow went to confession and, one Sunday morning she partook of communion with an ecstatic fervor. Then, putting on men’s clothes and looking like an old tramp, she struck a bargain with a Sardinian fisherman who carried her and her dog to the other side of the straits.
In a bag she had a large piece of sausage. Semillante had had nothing to eat for two days. The old woman kept letting her smell the food and whetting her appetite.
They got to Longosardo. The Corsican woman walked with a limp. She went to a baker’s shop and asked for Nicolas Ravolati. He had taken up his old trade, that of carpenter. He was working alone at the back of his store.
The old woman opened the door and called:
“Hallo, Nicolas!”
He turned around. Then releasing her dog, she cried:
“Go, go! Eat him up! eat him up!”
The maddened animal sprang for his throat. The man stretched out his arms, clasped the dog and rolled to the ground. For a few seconds he squirmed, beating the ground with his feet. Then he stopped moving, while Semillante dug her fangs into his throat and tore it to ribbons. Two neighbors, seated before their door, remembered perfectly having seen an old beggar come out with a thin, black dog which was eating something that its master was giving him.
At nightfall the old woman was at home again. She slept well that night.

Advertisements

One thought on “Huyết Thù – A Vendetta

Add yours

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: